拟古诗十九首 其七 明月皎夜光

(明代)孙蕡

离离谷中树,灿灿春华芳。枝叶何盛茂,忽华随风扬。

流光有凋换,物理安可常。扰扰路旁子,哀歌使我伤。

杪秋天气肃,白露结严霜。揽衣不能寐,起视夜何长。

明月出东壁,众星罗纵横。岁暮鶗鴂鸣,百草青自黄。

远道者谁子,驱车登太行。太行郁嵯峨,天路无津梁。

兴言念同志,涕下沾我裳。

孙蕡

(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。

《拟古诗十九首 其七 明月皎夜光》拼音标注

nǐ gǔ shī shí jǐu shǒu qí qī míng yuè jiǎo yè guāng
lí lí gǔ zhōng shù,
càn càn chūn huá fāng。
zhī yè hé shèng mào,
hū huá súi fēng yáng。
líu guāng yǒu diāo huàn,
wù lǐ ān kě cháng。
rǎo rǎo lù páng zǐ,
āi gē shǐ wǒ shāng。
miǎo qīu tiān qì sù,
bái lù jié yán shuāng。
lǎn yī bù néng mèi,
qǐ shì yè hé cháng。
míng yuè chū dōng bì,
zhòng xīng luō zòng héng。
sùi mù tí juè míng,
bǎi cǎo qīng zì huáng。
yuǎn dào zhě shúi zǐ,
qū chē dēng tài xíng。
tài xíng yù cuó é,
tiān lù wú jīn liáng。
xīng yán niàn tóng zhì,
tì xià zhān wǒ cháng。