怀朱太史芾宋舍人璲

(明代)孙蕡

谁怜飘泊向江关,独倚长风忆妙颜。老我黄尘三楚外,羡君华藻五云间。

清时步武蜚声早,晚岁逶迤奏牍闲。钟阜冶城苍翠里,何由更得共跻攀。

孙蕡

(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。

《怀朱太史芾宋舍人璲》拼音标注

huái zhū tài shǐ fèi sòng shè rén sùi
shúi lián piāo bó xiàng jiāng guān,
dú yǐ cháng fēng yì miào yán。
lǎo wǒ huáng chén sān chǔ wài,
xiàn jūn huá zǎo wǔ yún jiān。
qīng shí bù wǔ fēi shēng zǎo,
wǎn sùi wēi yǐ zòu dú xián。
zhōng fù yě chéng cāng cùi lǐ,
hé yóu gèng dé gòng jī pān。