
孙蕡
(1334—1389)广东顺德人,字仲衍,号西庵。博学工诗文。明兵下广东,蕡为何真作书请降。洪武中历虹县主簿、翰林典雅。预修《洪武正韵》。出为平原簿,坐事被逮,罚筑京师城垣。旋得释。十五年,起苏州经历,坐累戍辽东。又以尝为蓝玉题画,论死。有《西庵集》。
《古河思家》拼音标注
gǔ hé sī jiā
gǔ hé yān cǎo àn nán tiān,
cǐ qù xiāng yuán lù jī qiān。
yàn zǐ lái shí chūn jì jì,
hǎi táng kāi hòu yǔ mián mián。
cāng jiāng shǔi rào yín shī shè,
lv̀ zhǔ huā míng zài jǐu chuán。
gèng yì gù rén wáng gěi shì,
chóu lái shū pò xuē tāo jiān。