
孙继皋
(1550—1610)常州府无锡人,字以德,号柏潭。万历二年进士第一。除修撰。官至吏部侍郎,摄铨事,论救诸谴谪官,无所避讳。神宗嫡母陈太后梓宫发引,帝称疾不送,遣官代行,继皋上疏极谏,忤旨。及三殿失火,大臣请去者,皆慰留,独继皋致仕去,卒赠礼部尚书。有《宗伯集》、《柏潭集》。
《寿陈松谷相公》拼音标注
shòu chén sōng gǔ xiāng gōng
qǐ gūi dāng rì fā yóu xuán,
huáng gé xūn yóu jìu gé tiān。
shuāi jiàn jī láo míng zhǔ wèn,
xìng míng cháng xǔ yuǎn rén chuán。
jīu wén sì zhàng yuán fēi lǎo,
lín cǎi wèi páo yǎn shì xiān。
shí shì yǒu rén néng jì yè,
hàn tíng jiā shì zhòng wéi xián。