得刘仲鸿书感赋

(清代)孙清元

烽燧淹㽛町,烟花梦浣江。雁书时得一,龙剑不成双。

世正忧多难,城如筑受降。乱离嗤邴管,轻弃旧乡邦。

孙清元

(?—1813)直隶晋州人。乾隆四十五年武进士,授湖北襄阳镇标中营守备。嘉庆间以镇压川、楚白莲教,累擢四川提督。

《得刘仲鸿书感赋》拼音标注

dé líu zhòng hóng shū gǎn fù
fēng sùi yān kòu tǐng,
yān huā mèng wǎn jiāng。
yàn shū shí dé yī,
lóng jiàn bù chéng shuāng。
shì zhèng yōu duō nán,
chéng rú zhú shòu jiàng。
luàn lí chī bǐng guǎn,
qīng qì jìu xiāng bāng。