愍叹

(宋代)孙嵩

救地扶天力不支,犹为落落怪男儿。
泥中龙逝江神骇,波际鲸枯海若悲。
恨入烟云连叹县,魂随霜雪薄燕垂。
可怜傲兀南冠在,吟尽关山恸绝诗。

孙嵩

(1238—1292)徽州休宁人,字元京。以荐入太学。宋亡,隐居海宁山中,誓不复仕,杜门吟咏,自号艮山。有《艮山集》。

《愍叹》拼音标注

mǐn tàn
jìu dì fú tiān lì bù zhī,
yóu wèi luò luò guài nán ér。
ní zhōng lóng shì jiāng shén hài,
bō jì jīng kū hǎi ruò bēi。
hèn rù yān yún lián tàn xiàn,
hún súi shuāng xuě bó yàn chúi。
kě lián ào wù nán guān zài,
yín jǐn guān shān tòng jué shī 。