树阴

(宋代)孙岩

春去空山啼乳莺,莺边老树{上冖下幕}新青。
一瓢挂此坐终日,即是苏家择胜亭。

孙岩

徽州休宁人,字次皋,号爽山。孙嵩弟。诗清劲苦淡,如其为人。有《爽山集》。

《树阴》拼音标注

shù yīn
chūn qù kōng shān tí rǔ yīng,
yīng biān lǎo shù { shàng mì xià mù } xīn qīng。
yī piáo guà cǐ zuò zhōng rì,
jí shì sū jiā zé shèng tíng 。