傅惟肖赞府假西游集作长篇送还奇甚次其韵
(宋代)孙应时
梦踏花草悲蛩螀,风松露菊三径荒。
忽然欠伸日在廊,悟此身世何荒唐。
故书弃掷尘满箱,鲁堂不复闻丝簧。
镜中容颜老不扬,浪求斗升助糟糠。
江湖兰佩芙蓉裳,踟蹰不归愁断肠。
伟君威凤鸣朝阳,文章五色照我傍。
艳如屈宋班马香,千载作者蔚相望。
对床泮水月满堂,追游山椒款宝坊。
剧谈爝火明寒窗,何如光芒万丈长。
空吟平子四愁章,欲报英琼无可将。
明朝痴儿公事忙,从今谢君当括囊。

孙应时
(1154—1206)绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。
《傅惟肖赞府假西游集作长篇送还奇甚次其韵》拼音标注
fù wéi xiào zàn fǔ jiǎ xī yóu jí zuò cháng piān sòng huán qí shén cì qí yùn
zùi xiāng bù yóu yóu shùi xiāng,
yǎn huā dùi àn rú mí cáng。
mèng tà huā cǎo bēi qióng jiāng,
fēng sōng lù jú sān jìng huāng。
hū rán qiàn shēn rì zài láng,
wù cǐ shēn shì hé huāng táng。
gù shū qì zhí chén mǎn xiāng,
lǔ táng bù fù wén sī huáng。
jìng zhōng róng yán lǎo bù yáng,
làng qíu dǒu shēng zhù zāo kāng。
jiāng hú lán pèi fú róng cháng,
chí chú bù gūi chóu duàn cháng。
wěi jūn wēi fèng míng zhāo yáng,
wén zhāng wǔ sè zhào wǒ bàng。
yàn rú qū sòng bān mǎ xiāng,
qiān zài zuò zhě wèi xiāng wàng。
dùi chuáng pàn shǔi yuè mǎn táng,
zhūi yóu shān jiāo kuǎn bǎo fāng。
jù tán jué huǒ míng hán chuāng,
hé rú guāng máng wàn zhàng cháng。
kōng yín píng zǐ sì chóu zhāng,
yù bào yīng qióng wú kě jiāng。
míng zhāo chī ér gōng shì máng,
cóng jīn xiè jūn dāng kuò náng 。
- 上一篇:高南仲自云间归退轩盖明府以四诗送之末章专
- 下一篇:见岩桂有感