同邱直长和欧公三游洞韵
(宋代)孙应时
天风吹我裳,恍惚非人境。
丹崖翠壁明空山,呀然洞府葱茏间。
珊瑚为门玉为里,石骨千年凝绿髓。
伏龙奇鬼相回环,窗户玲珑五云起。
风马霓旌去不留,棋休丹灶岩之幽。
流水潺潺山寂寂,时有野鹤飞迎客。
提携琴酒聊一叹,呼取渔樵任争席。
日暮欲归归路迷,襟期浩荡谁当知。
好种桃花便终老,更寻何处武陵溪。

孙应时
(1154—1206)绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。
《同邱直长和欧公三游洞韵》拼音标注
tóng qīu zhí cháng hé ōu gōng sān yóu dòng yùn
wéi zhōu xià láo guān,
sàn cè shàng xī líng。
tiān fēng chūi wǒ cháng,
huǎng hū fēi rén jìng。
dān yá cùi bì míng kōng shān,
yā rán dòng fǔ cōng lóng jiān。
shān hú wèi mén yù wèi lǐ,
shí gǔ qiān nián níng lv̀ sǔi。
fú lóng qí gǔi xiāng húi huán,
chuāng hù líng lóng wǔ yún qǐ。
fēng mǎ ní jīng qù bù líu,
qí xīu dān zào yán zhī yōu。
líu shǔi chán chán shān jì jì,
shí yǒu yě hè fēi yíng kè。
tí xié qín jǐu liáo yī tàn,
hū qǔ yú qiáo rèn zhēng xí。
rì mù yù gūi gūi lù mí,
jīn qī hào dàng shúi dāng zhī。
hǎo zhǒng táo huā biàn zhōng lǎo,
gèng xún hé chù wǔ líng xī 。