三泉龙门

(宋代)孙应时

苍山石骨高棱层,缭断谷口如坚城。
何年穴作瓮门入,豁然天地中开明。
门深十太碧铁色,错落鳞甲潜光晶。
溪声泻出骇风雨,岩泉乱滴纷珠璎。
老藤翠木蔚回合,幽花好鸟相逢迎。
异哉人世有此境,顾盼萧爽心骨惊。
想见伏龙擘山出,澒洞水雹轰雷霆。
不然避秦客仙去,中有桃花门不扃。
谷深路窈望不极,有泉可濯田可耕。
何当颛此一丘壑,家在东吴空复情。

孙应时

(1154—1206)绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。

《三泉龙门》拼音标注

sān quán lóng mén
cāng shān shí gǔ gāo léng céng,
liáo duàn gǔ kǒu rú jiān chéng。
hé nián xué zuò wèng mén rù,
huō rán tiān dì zhōng kāi míng。
mén shēn shí tài bì tiě sè,
cuò luò lín jiǎ qián guāng jīng。
xī shēng xiè chū hài fēng yǔ,
yán quán luàn dī fēn zhū yīng。
lǎo téng cùi mù wèi húi hé,
yōu huā hǎo niǎo xiāng féng yíng。
yì zāi rén shì yǒu cǐ jìng,
gù pàn xiāo shuǎng xīn gǔ liáng。
xiǎng jiàn fú lóng bò shān chū,
hòng dòng shǔi báo hōng léi tíng。
bù rán bì qín kè xiān qù,
zhōng yǒu táo huā mén bù jiōng。
gǔ shēn lù yǎo wàng bù jí,
yǒu quán kě zhuó tián kě gēng。
hé dāng zhuān cǐ yī qīu hè,
jiā zài dōng wú kōng fù qíng 。