送别彭冲老
(明代)孙一元
论交非一夕,去路惜匆匆。鸟尽暮云碧,天低落日空。
风尘千里别,灯火一舟同。句得劝杯处,春归吹笛中。
江山我亦老,天地子何穷。万事已残醉,百年终短篷。
案留青玉在,剑蚀土花红。客里哀王粲,戎间识吕蒙。
昂藏各有意,搔首看飞鸿。

孙一元
(1484—1520)明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。
《送别彭冲老》拼音标注
sòng bié péng chōng lǎo
lùn jiāo fēi yī xī,
qù lù xī cōng cōng。
niǎo jǐn mù yún bì,
tiān dī luò rì kōng。
fēng chén qiān lǐ bié,
dēng huǒ yī zhōu tóng。
jù dé quàn bēi chù,
chūn gūi chūi dí zhōng。
jiāng shān wǒ yì lǎo,
tiān dì zǐ hé qióng。
wàn shì yǐ cán zùi,
bǎi nián zhōng duǎn péng。
àn líu qīng yù zài,
jiàn shí tǔ huā hóng。
kè lǐ āi wáng càn,
róng jiān shì lv̌ méng。
áng cáng gè yǒu yì,
sāo shǒu kàn fēi hóng。