
孙一元
(1484—1520)明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。
《读高士传》拼音标注
dú gāo shì chuán
zhōng míng shān gé jìng,
chén qǐ zì jié tóu。
shuāng shù bèi fán shí,
rì chū hóng yù líu。
zhì zǐ guǒ qǐu liáng,
xià jiàn jí hán jiǎo。
fén xiāng kāi juàn zhì,
jìng zuò fǎ qián xīu。
yīn kàn páng dé gōng,
lù mén zhēn kě qíu。