
孙一元
(1484—1520)明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。
《赠徐廷应》拼音标注
zèng xú tíng yìng
lǎo wēng bái shǒu fù qí hǎo,
lái wǎng jiāng hú chēng dì xiān。
yě mù shā ōu gè jiě shì,
qīng chún zǐ jué níng lùn qián。
yuè míng mǎn dì yè hū jǐu,
shān sè bàn fān qīu fàng chuán。
ǒu guò hǎi mén fǎng xiào fù,
xiāng féng gè sòng yún yān piān。