
孙一元
(1484—1520)明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。
《乌啼》拼音标注
wū tí
wū tí yě shù sùi jiāng mù,
mǎn yǎn lù shī xíng lù jiān。
lǎo wǒ zhī yìng yī bái duò,
jī rén yóu wèi shì qīng shān。
bǎi nián zhī jǐ cháng chán zài,
wàn shì wú xīn zhǔ zhàng xián。
dú yǐ gāo yuán wàng míng yuè,
gé yún huáng hè jī shí huán。