
孙一元
(1484—1520)明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。
《江城柬殷近夫》拼音标注
jiāng chéng jiǎn yīn jìn fū
shā shàng fēng yān yì,
jīng shí lǎo kè xīn。
yuǎn tiān dī gù lěi,
luò rì dài kōng lín。
mù jí fāng huá wǎn,
chóu yuán yě shǔi shēn。
jiāng chéng yǒu yán wǔ,
yóu kě wèi gū yín。