休宁汊口十咏 其八 凤林

(明代)孙一元

闻道东林竹,当年有凤鸣。湿云吹不散,凉月乱还明。

疏见晚山色,遥连茅舍清。岂无逸士驾,载酒寄高情。

孙一元

(1484—1520)明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

《休宁汊口十咏 其八 凤林》拼音标注

xīu níng chà kǒu shí yǒng qí bā fèng lín
wén dào dōng lín zhú,
dāng nián yǒu fèng míng。
shī yún chūi bù sàn,
liáng yuè luàn huán míng。
shū jiàn wǎn shān sè,
yáo lián máo shè qīng。
qǐ wú yì shì jià,
zài jǐu jì gāo qíng。