俚言四首哭挽黻廷四哥大人 其一

(清代)孙曰秉

辽水钟人杰,文章早起家。长才憎命达,远志肇名嘉。

报国孤忠耿,酬庸渥典加。清芬垂祀永,史乘播芳华。

孙曰秉

(1733—1802)奉天承德人,字德元,一字葆年。乾隆二十六年进士,由知县累迁山东布政使。嘉庆间历任贵州、云南巡抚。性伉直,为官清廉。

《俚言四首哭挽黻廷四哥大人 其一》拼音标注

lǐ yán sì shǒu kū wǎn fú tíng sì gē dà rén qí yī
liáo shǔi zhōng rén jié,
wén zhāng zǎo qǐ jiā。
cháng cái zēng mìng dá,
yuǎn zhì zhào míng jiā。
bào guó gū zhōng gěng,
chóu yōng wò diǎn jiā。
qīng fēn chúi sì yǒng,
shǐ chéng bō fāng huá。