祝英台近 端午寄仙品妹

(清代)孙云凤

绣帘垂,朱户静,庭午柳阴直。阶下榴花,独自忍攀摘。

那堪艾虎悬丝,鬓绒贴胜。空凝望、海天空阔。

总休说。犹记葵扇题诗,钗映越罗雪。拈枝流光,眉翠总成结。

负他两度熏风,几番梅雨,想怀抱、也应非昔。

孙云凤

浙江仁和人,字碧梧。程懋庭妻,随园女弟子之一。工词,佳者绝似北宋人语。通音律,善画花卉。有《玉箫楼集》、《湘筠馆诗》等。

《祝英台近 端午寄仙品妹》拼音标注

zhù yīng tái jìn duān wǔ jì xiān pǐn mèi
xìu lián chúi,
zhū hù jìng,
tíng wǔ lǐu yīn zhí。
jiē xià líu huā,
dú zì rěn pān zhāi。
nà kān ài hǔ xuán sī,
bìn róng tiē shèng。
kōng níng wàng 、 hǎi tiān kōng kuò。
zǒng xīu shuō。
yóu jì kúi shàn tí shī,
chāi yìng yuè luō xuě。
nián zhī líu guāng,
méi cùi zǒng chéng jié。
fù tā liǎng dù xūn fēng,
jī fān méi yǔ,
xiǎng huái bào 、 yě yìng fēi xī。