采桑子·老僧头白焦山顶

(明代)孙枝蔚

老僧头白焦山顶,不管兴亡。
安稳禅床。卧对江南古战场。

客来久坐浑无语,饭熟茶香。
归路茫茫。水打空船月照廊。

孙枝蔚

(1620—1687)明末清初陕西三原人,字豹人。世为巨商。明末散家财起兵,与李自成军对抗。兵败,只身走扬州读书,刻意为诗。康熙十八年举鸿博,自陈衰老,不应试,授内阁中书衔。有《溉堂集》。

《采桑子·老僧头白焦山顶》拼音标注

cǎi sāng zǐ · lǎo sēng tóu bái jiāo shān dǐng
lǎo sēng tóu bái jiāo shān dǐng,
bù guǎn xīng wáng。
ān wěn shàn chuáng。
wò dùi jiāng nán gǔ zhàn cháng。
kè lái jǐu zuò hún wú yǔ,
fàn shú chá xiāng。
gūi lù máng máng。
shǔi dǎ kōng chuán yuè zhào láng 。