自邑中归田作 其二

(明代)孙枝蔚

驱车当得路,凿井当得泉。我本东皋氓,适野便悠然。

小心事农父,农父谓我贤。授以耘耔法,要言皆可传。

节序荷相存,乾糇未有愆。始知诗书外,礼法不相悬。

此中无羞辱,聊用乐天年。奈何催租吏,箕踞柴门前。

野人苦低头,不如对简编。箪瓢与陋巷,昔不有颜渊。

孙枝蔚

(1620—1687)明末清初陕西三原人,字豹人。世为巨商。明末散家财起兵,与李自成军对抗。兵败,只身走扬州读书,刻意为诗。康熙十八年举鸿博,自陈衰老,不应试,授内阁中书衔。有《溉堂集》。

《自邑中归田作 其二》拼音标注

zì yì zhōng gūi tián zuò qí èr
qū chē dāng dé lù,
záo jǐng dāng dé quán。
wǒ běn dōng gāo máng,
shì yě biàn yōu rán。
xiǎo xīn shì nóng fù,
nóng fù wèi wǒ xián。
shòu yǐ yún zǐ fǎ,
yào yán jiē kě chuán。
jié xù hé xiāng cún,
gān hóu wèi yǒu qiān。
shǐ zhī shī shū wài,
lǐ fǎ bù xiāng xuán。
cǐ zhōng wú xīu rǔ,
liáo yòng lè tiān nián。
nài hé cūi zū lì,
jī jù chái mén qián。
yě rén kǔ dī tóu,
bù rú dùi jiǎn biān。
dān piáo yǔ lòu xiàng,
xī bù yǒu yán yuān。