宿浴日亭因出小浪望海

(明代)汤显祖

为郎傍星纪,江湖常久居。
倏忽过南海,扁舟挂扶胥。
隐隐岸门青,杳杳天池虚。
培肸澹凌历,气脉流纡徐。
潮回小洲渚,龙鳞勒沟渠。
于中藏小舟,其外悬日车。
云影苍梧来,咸池相卷舒。
孟冬犹星河,淡月沾人裾。
阴阳荡挥霍,精色隐踟蹰。
濯足章丘余,沐发扶桑初。
清辉临洧盘,若木鲜芙蕖。
西顾连崦嵫,东眺极扶余。
小浪亦莞尔,大波始愁予。
岙舶自吞吐,楼橹成烟墟。
飞金出荧火,明珠落鲸鱼。
吾生非贾胡,万里握灵糈。
晻霭罗浮外,传闻仙所庐。
玉树如冬青,瑶枝若栟榈。
阳鸟不日浴,昼夜更扶舆。
丹穴亦不炎,好风常相嘘。
白水月之津,一饮饥渴除。
徐闻汝仙尉,去此将焉如。

汤显祖

汤显祖(1550—1616),中国明代戏曲家、文学家。字义仍,号海若、若士、清远道人。汉族,江西临川人。公元1583年(万历十一年)中进士,任太常寺博士、礼部主事,因弹劾申时行,降为徐闻典史,后调任浙江遂昌知县,又因不附权贵而免官,未再出仕。曾从罗汝芳读书,又受李贽思想的影响。在戏曲创作方面,反对拟古和拘泥于格律。作有传奇《牡丹亭》、《邯郸记》、《南柯记》、《紫钗记》,合称《玉茗堂四梦》,以《牡丹亭》最著名。在戏曲史上,和关汉卿、王实甫齐名,在中国乃至世界文学史上都有着重要的地位。

《宿浴日亭因出小浪望海》拼音标注

sù yù rì tíng yīn chū xiǎo làng wàng hǎi
wèi láng bàng xīng jì,
jiāng hú cháng jǐu jū。
shū hū guò nán hǎi,
biǎn zhōu guà fú xū。
yǐn yǐn àn mén qīng,
yǎo yǎo tiān chí xū。
péi xì dàn líng lì,
qì mài líu yū xú。
cháo húi xiǎo zhōu zhǔ,
lóng lín lè gōu qú。
yú zhōng cáng xiǎo zhōu,
qí wài xuán rì chē。
yún yǐng cāng wú lái,
xián chí xiāng juàn shū。
mèng dōng yóu xīng hé,
dàn yuè zhān rén jū。
yīn yáng dàng hūi huò,
jīng sè yǐn chí chú。
zhuó zú zhāng qīu yú,
mù fā fú sāng chū。
qīng hūi lín wěi pán,
ruò mù xiān fú qú。
xī gù lián yān zī,
dōng tiào jí fú yú。
xiǎo làng yì guān ěr,
dà bō shǐ chóu yú。
ào bó zì tūn tǔ,
lóu lǔ chéng yān xū。
fēi jīn chū yíng huǒ,
míng zhū luò jīng yú。
wú shēng fēi jiǎ hú,
wàn lǐ wò líng xǔ。
ǎn ǎi luō fú wài,
chuán wén xiān suǒ lú。
yù shù rú dōng qīng,
yáo zhī ruò bīng lv́。
yáng niǎo bù rì yù,
zhòu yè gèng fú yú。
dān xué yì bù yán,
hǎo fēng cháng xiāng xū。
bái shǔi yuè zhī jīn,
yī yǐn jī kě chú。
xú wén rǔ xiān wèi,
qù cǐ jiāng yān rú 。