送樊琯司业归朝
(唐代)唐彦谦
汲郡陵初发,汾阴箧久亡。寂寥方倚席,容易忽升堂。
去日应悬榻,来时定裂裳。惬心频拾芥,应手屡穿杨。
辩急如无敌,飞腾固自强。论心期舌在,问事畏头长。
驷马终题柱,诸生悉面墙。啖螯讥尔雅,卖饼诉公羊。
未见泥函谷,俄惊火建章。烟尘昏象魏,行在隔巴梁。
红粟填郿坞,青袍过寿阳。翦茅行殿湿,伐柏旧陵香。
黉室青衿尽,渠门火旆扬。云飞同去国,星散各殊方。
贱子悲穷辙,当年亦擅场。齑辛寻幼妇,醴酒忆先王。
圣域探姬孔,皇风乐禹汤。畏诛轻李喜,言命小臧仓。
折树休盘槊,沈钩且钓璜。鸿都问词客,他日莫相忘。

唐彦谦
唐彦谦(?~893)字茂业,号鹿门先生,并州晋阳(今山西省太原市)人。咸通末年上京考试,结果十余年不中,一说咸通二年(861)中进士。乾符末年,兵乱,避地汉南。中和中期,王重荣镇守河中,聘为从事,累迁节度副使,晋、绛二州刺史。光启三年(887),王重荣因兵变遇害,他被责贬汉中掾曹。杨守亮镇守兴元(今陕西省汉中市)时,担任判官。官至兴元(今陕西省汉中市)节度副使、阆州(今四川省阆中市)、壁州(今四川省通江县)刺史。晚年隐居鹿门山,专事著述。 昭宗景福二年(893)卒于汉中。
《送樊琯司业归朝》拼音标注
sòng fán guǎn sī yè gūi zhāo
jìn zhě sū sī yè,
wén xióng dào zùi guāng。
fū jūn jū tài xué,
miào yù jì zhōng xíng。
jí jùn líng chū fā,
fén yīn qiè jǐu wáng。
jì liáo fāng yǐ xí,
róng yì hū shēng táng。
qù rì yìng xuán tà,
lái shí dìng liè cháng。
qiè xīn pín shí jiè,
yìng shǒu lv̌ chuān yáng。
biàn jí rú wú dí,
fēi téng gù zì qiáng。
lùn xīn qī shé zài,
wèn shì wèi tóu cháng。
sì mǎ zhōng tí zhù,
zhū shēng xī miàn qiáng。
dàn áo jī ěr yǎ,
mài bǐng sù gōng yáng。
wèi jiàn ní hán gǔ,
é liáng huǒ jiàn zhāng。
yān chén hūn xiàng wèi,
xíng zài gé bā liáng。
hóng sù tián méi wù,
qīng páo guò shòu yáng。
jiǎn máo xíng diàn shī,
fá bǎi jìu líng xiāng。
héng shì qīng jīn jǐn,
qú mén huǒ pèi yáng。
yún fēi tóng qù guó,
xīng sàn gè shū fāng。
jiàn zǐ bēi qióng chè,
dāng nián yì shàn cháng。
jī xīn xún yòu fù,
lǐ jǐu yì xiān wáng。
shèng yù tàn jī kǒng,
huáng fēng lè yǔ tāng。
wèi zhū qīng lǐ xǐ,
yán mìng xiǎo zāng cāng。
zhé shù xīu pán shuò,
shěn gōu qiě diào huáng。
hóng dū wèn cí kè,
tā rì mò xiāng wàng。