答友人论画

(清代)汤贻汾

老雨胸中画一幅,南海以南北岳北。平生海画故眈游,须鬓将无笔头黑。

三晋云山落吾手,盘礴惟酣王黑酒。西园死后竟无人,耳鉴徒多寒具友。

友中马盛最称神,并有屠朱华孟陈。十年一别半生死,砚前不见西山春。

扬州张镠奚毕替,云间复园万李契。张黄吕谢岭南豪,杨戴金袁游客最。

更从方外得三人,吏隐中间亦逢四。其余画友尚纷纷,屈指寰中难悉记。

群公大半诗酒星,不断青山屐底青。手涂脚蹴尽生气,不比俗工徒绘形。

形神之间判今古,慧悟从心不能语。天机急电失难追,王宰空劳李徒苦。

君虽读书少游历,万卷安能从笔出。到眼云烟且静看,师人不若能师物。

金奁玉轴悉尘腐,各有灵台一方血。文章如面不须同,同便非吾万事一。

君今学画先学痴,痴是专心别无说。虎头子久工痴人,何事不痴能得绝。

君痴但取娱情休,袜材龌龊金带羞。不朽休凭数张纸,男儿自可致千秋。

汤贻汾

汤贻汾(1778—1853), 字若仪,号雨生、琴隐道人,晚号粥翁,武进(今江苏常州)人。清代武官、诗人、画家。以祖、父荫袭云骑尉,授扬州三江营守备。擢浙江抚标中军参将、乐清协副将。与林则徐友契,与法式善、费丹旭等文人墨客多有交游。晚寓居南京,筑琴隐园。精骑射,娴韬略,精音律,且通天文、地理及百家之学。书负盛名,为嘉道后大家。工诗文,书画宗董其昌,闲淡超逸,画梅极有神韵。其妻董婉贞也为当时著名画家。太平攻破金陵时,投池以殉,谥忠愍。著有《琴隐园诗集》、《琴隐园词集》、《书荃析览》、杂剧《逍遥巾》等。

《答友人论画》拼音标注

dá yǒu rén lùn huà
lǎo yǔ xiōng zhōng huà yī fú,
nán hǎi yǐ nán běi yuè běi。
píng shēng hǎi huà gù dān yóu,
xū bìn jiāng wú bǐ tóu hēi。
sān jìn yún shān luò wú shǒu,
pán bó wéi hān wáng hēi jǐu。
xī yuán sǐ hòu jìng wú rén,
ěr jiàn tú duō hán jù yǒu。
yǒu zhōng mǎ shèng zùi chēng shén,
bìng yǒu tú zhū huá mèng chén。
shí nián yī bié bàn shēng sǐ,
yàn qián bù jiàn xī shān chūn。
yáng zhōu zhāng líu xī bì tì,
yún jiān fù yuán wàn lǐ qì。
zhāng huáng lv̌ xiè líng nán háo,
yáng dài jīn yuán yóu kè zùi。
gèng cóng fāng wài dé sān rén,
lì yǐn zhōng jiān yì féng sì。
qí yú huà yǒu shàng fēn fēn,
qū zhǐ huán zhōng nán xī jì。
qún gōng dà bàn shī jǐu xīng,
bù duàn qīng shān jī dǐ qīng。
shǒu tú jiǎo cù jǐn shēng qì,
bù bǐ sú gōng tú hùi xíng。
xíng shén zhī jiān pàn jīn gǔ,
hùi wù cóng xīn bù néng yǔ。
tiān jī jí diàn shī nán zhūi,
wáng zǎi kōng láo lǐ tú kǔ。
jūn sūi dú shū shǎo yóu lì,
wàn juàn ān néng cóng bǐ chū。
dào yǎn yún yān qiě jìng kàn,
shī rén bù ruò néng shī wù。
jīn lián yù zhóu xī chén fǔ,
gè yǒu líng tái yī fāng xiě。
wén zhāng rú miàn bù xū tóng,
tóng biàn fēi wú wàn shì yī。
jūn jīn xué huà xiān xué chī,
chī shì zhuān xīn bié wú shuō。
hǔ tóu zǐ jǐu gōng chī rén,
hé shì bù chī néng dé jué。
jūn chī dàn qǔ yú qíng xīu,
wà cái wò chuò jīn dài xīu。
bù xǐu xīu píng shù zhāng zhǐ,
nán ér zì kě zhì qiān qīu。