奉和公相群斋夜话之韵二首 其二

(明代)唐之淳

节盖重临日,辕门号令新。将才原不忝,文字更无邻。

箭射张山雪,谈生羽帐春。自惭门下士,训倡敢辞频。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《奉和公相群斋夜话之韵二首 其二》拼音标注

fèng hé gōng xiāng qún zhāi yè huà zhī yùn èr shǒu qí èr
jié gài zhòng lín rì,
yuán mén hào lìng xīn。
jiāng cái yuán bù tiǎn,
wén zì gèng wú lín。
jiàn shè zhāng shān xuě,
tán shēng yǔ zhàng chūn。
zì cán mén xià shì,
xùn chàng gǎn cí pín。