营中闲夜(六韵)

(明代)唐之淳

闲坐乐从戎,将军得上公。
佩刀悬玉虎,缸烬剔金虫。
远柝微侵月,清笳迥带风。
香腾炉面紫,火射箭头红。
舞剑知书法,谈棋识战功。
明朝当阅武,传令选雕弓。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《营中闲夜(六韵)》拼音标注

yíng zhōng xián yè ( lìu yùn )
xián zuò lè cóng róng,
jiāng jūn dé shàng gōng。
pèi dāo xuán yù hǔ,
gāng jìn tī jīn chóng。
yuǎn tuò wēi qīn yuè,
qīng jiā jiǒng dài fēng。
xiāng téng lú miàn zǐ,
huǒ shè jiàn tóu hóng。
wǔ jiàn zhī shū fǎ,
tán qí shì zhàn gōng。
míng zhāo dāng yuè wǔ,
chuán lìng xuǎn diāo gōng 。