长安留题

(明代)唐之淳

晓阁疏钟午店鸡,客途风物剩堪题。
葡萄引蔓青缘屋,苜蓿垂花紫满畦。
雁塔雨痕迷鸟篆,龙池柳色送莺啼。
前朝冠盖多黄土,翁仲凄凉石马嘶。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《长安留题》拼音标注

cháng ān líu tí
xiǎo gé shū zhōng wǔ diàn jī,
kè tú fēng wù shèng kān tí。
pú táo yǐn màn qīng yuán wū,
mù sù chúi huā zǐ mǎn qí。
yàn tǎ yǔ hén mí niǎo zhuàn,
lóng chí lǐu sè sòng yīng tí。
qián zhāo guān gài duō huáng tǔ,
wēng zhòng qī liáng shí mǎ sī 。