登独乐寺观音阁得闻字

(明代)唐之淳

层级带城云,仙凡此地分。野花为佛供,庭柏当炉熏。

雨坏檐前铎,蜗添石上文。凭虚应领妙,亦足破声闻。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《登独乐寺观音阁得闻字》拼音标注

dēng dú lè sì guān yīn gé dé wén zì
céng jí dài chéng yún,
xiān fán cǐ dì fēn。
yě huā wèi fó gōng,
tíng bǎi dāng lú xūn。
yǔ huài yán qián duó,
guā tiān shí shàng wén。
píng xū yìng lǐng miào,
yì zú pò shēng wén。