发凤阳途中呈徐公子

(明代)唐之淳

联骑发濠州,梅天雨似秋。马多同栈乐,人少异乡愁。

小嶂藏轻雾,深涡走浊流。榆花零落尽,春去若为留。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《发凤阳途中呈徐公子》拼音标注

fā fèng yáng tú zhōng chéng xú gōng zǐ
lián qí fā háo zhōu,
méi tiān yǔ sì qīu。
mǎ duō tóng zhàn lè,
rén shǎo yì xiāng chóu。
xiǎo zhàng cáng qīng wù,
shēn wō zǒu zhuó líu。
yú huā líng luò jǐn,
chūn qù ruò wèi líu。