漫翁禅师枉顾寓所适送友未还明日以诗奉谢

(明代)唐之淳

出郭饯所知,行轩枉禅伯。笑谈讵无人,惋恨余方积。

城寒雨柝迥,月出霜钟白。宵长梦转孤,迹疏心自密。

浮云本无期,一念即命策。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《漫翁禅师枉顾寓所适送友未还明日以诗奉谢》拼音标注

màn wēng shàn shī wǎng gù yù suǒ shì sòng yǒu wèi huán míng rì yǐ shī fèng xiè
chū guō jiàn suǒ zhī,
xíng xuān wǎng shàn bó。
xiào tán jù wú rén,
wǎn hèn yú fāng jī。
chéng hán yǔ tuò jiǒng,
yuè chū shuāng zhōng bái。
xiāo cháng mèng zhuǎn gū,
jī shū xīn zì mì。
fú yún běn wú qī,
yī niàn jí mìng cè。