奉和松轩公子敬受鞍马鹰鹘之赐

(明代)唐之淳

沙塞得风霜,王庭被宠光。锦韝鹰眼疾,玉勒马蹄香。

搏击当思奋,驱驰未可忘。恩荣有如此,知尔继岐阳。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《奉和松轩公子敬受鞍马鹰鹘之赐》拼音标注

fèng hé sōng xuān gōng zǐ jìng shòu ān mǎ yīng gú zhī sì
shā sāi dé fēng shuāng,
wáng tíng bèi chǒng guāng。
jǐn gōu yīng yǎn jí,
yù lè mǎ tí xiāng。
bó jí dāng sī fèn,
qū chí wèi kě wàng。
ēn róng yǒu rú cǐ,
zhī ěr jì qí yáng。