燕山八景 其二 瑶岛春阴

(明代)唐之淳

王城古帝都,宫阙宏且丽。中有千仞峰,岧峣压幽蓟。

念昔椎凿初,本自人力致。烧蜃插文石,奇功夺天地。

蛟鸾失其仪,涛岳逊其势。况当灵雨馀,葱郁蔼生意。

深留云雾阴,润聚圭璧气。忽闻桑扈鸣,君王思秉耒。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《燕山八景 其二 瑶岛春阴》拼音标注

yàn shān bā jǐng qí èr yáo dǎo chūn yīn
wáng chéng gǔ dì dū,
gōng què hóng qiě lì。
zhōng yǒu qiān rèn fēng,
tiáo yáo yā yōu jì。
niàn xī zhūi záo chū,
běn zì rén lì zhì。
shāo shèn chā wén shí,
qí gōng duó tiān dì。
jiāo luán shī qí yí,
tāo yuè xùn qí shì。
kuàng dāng líng yǔ yú,
cōng yù ǎi shēng yì。
shēn líu yún wù yīn,
rùn jù gūi bì qì。
hū wén sāng hù míng,
jūn wáng sī bǐng lěi。