和荅南涧公晚别后见寄之韵二首 其二

(明代)唐之淳

寄来诗句慰情亲,首首清和字字真。不合王维王建,前身多是盛唐人。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《和荅南涧公晚别后见寄之韵二首 其二》拼音标注

hé dā nán jiàn gōng wǎn bié hòu jiàn jì zhī yùn èr shǒu qí èr
jì lái shī jù wèi qíng qīn,
shǒu shǒu qīng hé zì zì zhēn。
bù hé wáng wéi hé wáng jiàn,
qián shēn duō shì shèng táng rén。