赋得乾坤一草亭

(明代)唐之淳

天地之间寄此身,九州随处结比邻。邓林东影扶桑国,弱水西沉析木津。

坐上竹书开宇宙,壁间藜火落星辰。不愁风捲三重破,惆怅谁为百岁人。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《赋得乾坤一草亭》拼音标注

fù dé gān kūn yī cǎo tíng
tiān dì zhī jiān jì cǐ shēn,
jǐu zhōu súi chù jié bǐ lín。
dèng lín dōng yǐng fú sāng guó,
ruò shǔi xī chén xī mù jīn。
zuò shàng zhú shū kāi yǔ zhòu,
bì jiān lí huǒ luò xīng chén。
bù chóu fēng juǎn sān zhòng pò,
chóu chàng shúi wèi bǎi sùi rén。