望钟山有怀灵谷浚禅师分韵得灵字

(明代)唐之淳

城外钟山山外寺,惯曾看对不曾经。东家骏马客骑去,西土经书亦爱听。

何得烟霞回俗客,便将文字乞山灵。晓来风雨添秋爽,惟见晴岚满郭青。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《望钟山有怀灵谷浚禅师分韵得灵字》拼音标注

wàng zhōng shān yǒu huái líng gǔ jùn shàn shī fēn yùn dé líng zì
chéng wài zhōng shān shān wài sì,
guàn céng kàn dùi bù céng jīng。
dōng jiā jùn mǎ kè qí qù,
xī tǔ jīng shū yì ài tīng。
hé dé yān xiá húi sú kè,
biàn jiāng wén zì qǐ shān líng。
xiǎo lái fēng yǔ tiān qīu shuǎng,
wéi jiàn qíng lán mǎn guō qīng。