和荅衍斯道见贻

(明代)唐之淳

五色云缄喜自开,骊珠遥带佛香来。孰知近处无灵辙,可信前生是辨才。

白马秋清陪鹤驾,贝章风静启莲台。飞虹桥下重寻日,烦具乡山绿茗杯。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《和荅衍斯道见贻》拼音标注

hé dā yǎn sī dào jiàn yí
wǔ sè yún jiān xǐ zì kāi,
lí zhū yáo dài fó xiāng lái。
shú zhī jìn chù wú líng chè,
kě xìn qián shēng shì biàn cái。
bái mǎ qīu qīng péi hè jià,
bèi zhāng fēng jìng qǐ lián tái。
fēi hóng qiáo xià zhòng xún rì,
fán jù xiāng shān lv̀ míng bēi。