吴贞媛诗

(明代)童冀

贞哉王氏妇,结发从所天。百年奉箕帚,中所成弃捐。

白首会一死,甘心即九泉。婉婉桃李花,随时竞春妍。

漂泊风雨中,零落岐路间。死者奚所憾,永为生者怜。

童冀

浙江金华人,字中州。洪武时征入书馆。与宋濂、姚广孝等相唱和。出为全州教官,官至北平教授。以罪死。有《尚絅斋集》。

《吴贞媛诗》拼音标注

wú zhēn yuàn shī
zhēn zāi wáng shì fù,
jié fā cóng suǒ tiān。
bǎi nián fèng jī zhǒu,
zhōng suǒ chéng qì juān。
bái shǒu hùi yī sǐ,
gān xīn jí jǐu quán。
wǎn wǎn táo lǐ huā,
súi shí jìng chūn yán。
piāo bó fēng yǔ zhōng,
líng luò qí lù jiān。
sǐ zhě xī suǒ hàn,
yǒng wèi shēng zhě lián。