白苎辞

(明代)童佩

秋风起,白露垂。天涯客子夜索衣,箧中惟有江南苎,一片银丝万行泪。

犹是前年暮春寄,寄时不为秋风寒,此夜却同秋月看。

童佩

浙江龙游人,字子鸣,一字少瑜。世为书商,好读书,能诗。尝问学于归有光。善考订书画、金石、鼎彝,藏书数万卷,手自勘雠。卒年五十四。有《童子鸣集》。

《白苎辞》拼音标注

bái méng cí
qīu fēng qǐ,
bái lù chúi。
tiān yá kè zǐ yè suǒ yī,
qiè zhōng wéi yǒu jiāng nán méng,
yī piàn yín sī wàn xíng lèi。
yóu shì qián nián mù chūn jì,
jì shí bù wèi qīu fēng hán,
cǐ yè què tóng qīu yuè kàn。