香阴

(明代)通润

山中多药苗,往往发香气。不知采药人,曾嗅此香未。

通润

明僧。苏州洞庭西山人,字一雨。受法于雪浪法师。好诗,乐与方内名士交游。尝疏《楞严》、《楞伽》二经。

《香阴》拼音标注

xiāng yīn
shān zhōng duō yào miáo,
wǎng wǎng fā xiāng qì。
bù zhī cǎi yào rén,
céng xìu cǐ xiāng wèi。