为刘世亨侍御题夏仲昭墨竹

(明代)童轩

画中看竹忆江湘,秋叶萧萧水气凉。风细残绷和粉落,雨馀新绿过人长。

高标似露螭头笔,直干偏含柱下霜。傲雪襟期浑雅淡,拂云头角正昂藏。

琅玕潇洒同淇澳,红紫妖秾陋洛阳。摵摵清声常在耳,亭亭疏影半依墙。

虚心自许能医俗,秀骨谁云似少香。别去几回劳梦想,兴来随处搅吟肠。

使君高节传乌府,仙吏清风满太常。砚沼忽闻风雨作,袜材随见凤鸾翔。

明窗日日宜相对,清兴时时自不忘。此外嚣尘浑绝迹,唯馀明月到中堂。

童轩

(1425—1498)明江西鄱阳人,字士昂。工书能诗。景泰二年进士。授南京吏科给事中。成化时,以户科都给事中入川镇压赵铎起事,还言欲息盗贼必先去贪官、均科差。累进右副都御史提督松潘军务。弘治中官至南京礼部尚书。有《清风亭稿》、《枕肱集》、《梦征录》。

《为刘世亨侍御题夏仲昭墨竹》拼音标注

wèi líu shì hēng shì yù tí xià zhòng zhāo mò zhú
huà zhōng kàn zhú yì jiāng xiāng,
qīu yè xiāo xiāo shǔi qì liáng。
fēng xì cán bēng hé fěn luò,
yǔ yú xīn lv̀ guò rén cháng。
gāo biāo sì lù chī tóu bǐ,
zhí gān piān hán zhù xià shuāng。
ào xuě jīn qī hún yǎ dàn,
fú yún tóu jiǎo zhèng áng cáng。
láng gān xiāo sǎ tóng qí ào,
hóng zǐ yāo nóng lòu luò yáng。
suǒ suǒ qīng shēng cháng zài ěr,
tíng tíng shū yǐng bàn yī qiáng。
xū xīn zì xǔ néng yì sú,
xìu gǔ shúi yún sì shǎo xiāng。
bié qù jī húi láo mèng xiǎng,
xīng lái súi chù jiǎo yín cháng。
shǐ jūn gāo jié chuán wū fǔ,
xiān lì qīng fēng mǎn tài cháng。
yàn zhǎo hū wén fēng yǔ zuò,
wà cái súi jiàn fèng luán xiáng。
míng chuāng rì rì yí xiāng dùi,
qīng xīng shí shí zì bù wàng。
cǐ wài xiāo chén hún jué jī,
wéi yú míng yuè dào zhōng táng。