芰荷香·小潇湘
(宋代)万俟咏
小潇湘。正天影倒碧,波面容光。水仙朝罢,间列绿盖红幢。吹风细雨,荡十顷、浥浥清香。人在水精中央。霜绡雾縠,襟袂收凉。款放轻舟闹红里,有晴蜓点水,交颈鸳鸯。翠阴密处,曾觅相并青房。晚霞散绮,泛远净、一叶鸣榔。拟去尽促雕觞。歌云未断,月上飞梁。

万俟咏
万俟咏是北宋末南宋初词人。字雅言,自号词隐、大梁词隐。籍贯与生卒年均不详。哲宗元佑时已以诗赋见称于时。据王灼《碧鸡漫志》卷2记载:“元佑时诗赋老手”。但屡试不第,于是绝意仕进,纵情歌酒。自号“大梁词隐”。徽宗政和初年,召试补官,授大晟府制撰。绍兴五年(1135)补任下州文学。善工音律,能自度新声。词学柳永,存词27首。
《芰荷香·小潇湘》拼音标注
jì hé xiāng · xiǎo xiāo xiāng
xiǎo xiāo xiāng。
zhèng tiān yǐng dǎo bì,
bō miàn róng guāng。
shǔi xiān zhāo bà,
jiān liè lv̀ gài hóng chuáng。
chūi fēng xì yǔ,
dàng shí qǐng 、 yì yì qīng xiāng。
rén zài shǔi jīng zhōng yāng。
shuāng xiāo wù hú,
jīn mèi shōu liáng。
kuǎn fàng qīng zhōu nào hóng lǐ,
yǒu qíng tíng diǎn shǔi,
jiāo jǐng yuān yāng。
cùi yīn mì chù,
céng mì xiāng bìng qīng fáng。
wǎn xiá sàn qǐ,
fàn yuǎn jìng 、 yī yè míng láng。
nǐ qù jǐn cù diāo shāng。
gē yún wèi duàn,
yuè shàng fēi liáng 。