望海行

(明代)王鏊

日没处,天尽头,尾闾东注何时休。蓬壶阆苑在何处,闻有金银宫阙五城十二之琼楼。

我欲往从之,但见洪涛巨浪从我今谁由。何当挟飞仙,汗漫同遨游。

弱流万里等閒度,遍览三山与十洲。

王鏊

王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。

《望海行》拼音标注

wàng hǎi xíng
rì méi chù,
tiān jǐn tóu,
wěi lv́ dōng zhù hé shí xīu。
péng hú lǎng yuàn zài hé chù,
wén yǒu jīn yín gōng què wǔ chéng shí èr zhī qióng lóu。
wǒ yù wǎng cóng zhī,
dàn jiàn hóng tāo jù làng cóng wǒ jīn shúi yóu。
hé dāng xié fēi xiān,
hàn màn tóng áo yóu。
ruò líu wàn lǐ děng xián dù,
biàn lǎn sān shān yǔ shí zhōu。