次林见素中丞见寄之韵 其二

(明代)王鏊

酒熟无人可共尝,老年唯以醉为乡。那能命驾轻千里,重作欧公会老堂。

王鏊

王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。

《次林见素中丞见寄之韵 其二》拼音标注

cì lín jiàn sù zhōng chéng jiàn jì zhī yùn qí èr
jǐu shú wú rén kě gòng cháng,
lǎo nián wéi yǐ zùi wèi xiāng。
nà néng mìng jià qīng qiān lǐ,
zhòng zuò ōu gōng hùi lǎo táng。