
王鏊
王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。
《松石斋》拼音标注
sōng shí zhāi
cāng sōng luò luò yǎn qíu lóng,
piàn shí hān xiā sǒng bì fēng。
shí yǐ sōng gēn tiān shòu lòu,
sōng chuān shí xià zhuǎn fēng nóng。
sùi hán yǒng jié sān shēng qì,
máo tǔ céng jiā wàn hù fēng。
shèng dài zhī jīn xū zhù shí,
dà shān cháng gǔ kě néng róng。
- 上一篇:陆长卿为三山甚伟因赋
- 下一篇:自横山归洞庭