
王鏊
王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。
《贺师邵初授御史次师陈韵》拼音标注
hè shī shào chū shòu yù shǐ cì shī chén yùn
yuè xī zhī xìu lì chūn qíng,
rùi yìng rén chuán zhì fǔ míng。
yī rì wén zhāng liáng bào biàn,
bǎi nián fēng jié ài bīng qīng。
dà tíng jīu hé dāng chén lì,
mì diàn chuán xuān bàng niǎn xíng。
wén shuō mǎ zhōu gōng xiàn tì,
jǐu zhòng huán bǔ shùn cōng míng。