
王鏊
王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。
《赠横山人王清》拼音标注
zèng héng shān rén wáng qīng
yǔ zǐ tóng jiā hú shàng shān,
yān bō hào miǎo dōng xī jiān。
cháng jiāng wàn lǐ měi dú wǎng,
luò rì gū yún shí gòng huán。
lǐ lán zhé dé xū wǒ yí,
xiāng zhú zhǒng chéng shúi yǔ shān。
bù xū gèng zuò zhāo yǐn fù,
shí shàng gùi shù cóng shēng bān。