
王鏊
王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。
《病间偶成》拼音标注
bìng jiān ǒu chéng
bēi fēng jí jǐng qióng yīn rì,
bù zhàng kuāng chuáng wò bìng shēn。
qǐ wèi guāng yīn huán shǔ wǒ,
rú hé zào wù yì qī rén。
wǎng lái lǐ duàn fān wèi shì,
chǒng rǔ xīn wàng bù yàn pín。
wén shuō bó gōng huán jìn xué,
bìng zhōng zhēn kě yǎng xīn shén。