送吴大章还宜兴

(明代)王鏊

试罢彤廷便乞还,不教名字落人间。小团龙凤春前雨,罨画楼台水面山。

文彩传来多似舅,功名老去只如閒。洞庭东望无多路,楚颂亭成有旧颜。

王鏊

王鏊(1450—1524)明代名臣、文学家。字济之,号守溪,晚号拙叟,学者称震泽先生,汉族,吴县(今江苏苏州)人。十六岁时国子监诸生即传诵其文,成化十一年进士。授编修,弘治时历侍讲学士,充讲官,擢吏部右侍郎,正德初进户部尚书、文渊阁大学士。博学有识鉴,有《姑苏志》、《震泽集》、《震泽长语》。

《送吴大章还宜兴》拼音标注

sòng wú dà zhāng huán yí xīng
shì bà tóng tíng biàn qǐ huán,
bù jiào míng zì luò rén jiān。
xiǎo tuán lóng fèng chūn qián yǔ,
yǎn huà lóu tái shǔi miàn shān。
wén cǎi chuán lái duō sì jìu,
gōng míng lǎo qù zhǐ rú xián。
dòng tíng dōng wàng wú duō lù,
chǔ sòng tíng chéng yǒu jìu yán。