寄閒自

(明代)王邦畿

清风生净几,明月照虚斋。有梦皆能语,无书可寄怀。

高花红映石,细草绿盈阶。遥忆文心暇,园亭渐次佳。

王邦畿

明末清初广东番禺人。王隼父。明末副贡。隐居罗浮。以诗名。有《耳鸣集》。

《寄閒自》拼音标注

jì xián zì
qīng fēng shēng jìng jī,
míng yuè zhào xū zhāi。
yǒu mèng jiē néng yǔ,
wú shū kě jì huái。
gāo huā hóng yìng shí,
xì cǎo lv̀ yíng jiē。
yáo yì wén xīn xiá,
yuán tíng jiàn cì jiā。