太庙颂歌

(两汉)王粲

思皇烈祖。时迈其德。肇启洪源。贻燕肇则。肇休厥成。聿先厥道。

丕显丕钦。允时祖考。绥庶邦。和四字。九功备。彝乐序。

建崇牙。设璧羽。六佾奏。八音举。昭大孝。衎妣祖。念武功。收纯祜。

穆清庙。翼翼休徵。祁祁髦士。厥德允升。怀想成位。咸在宫。

无思不若。允观厥崇。

王粲

王粲(177-217),字仲宣,山阳郡高平(今山东微山)人。东汉末年著名文学家,“建安七子”之一,由于其文才出众,被称为“七子之冠冕”。初仕刘表,后归曹操。

《太庙颂歌》拼音标注

tài miào sòng gē
sī huáng liè zǔ。
shí mài qí dé。
zhào qǐ hóng yuán。
yí yàn zhào zé。
zhào xīu jué chéng。
yù xiān jué dào。
pī xiǎn pī qīn。
yǔn shí zǔ kǎo。
sūi shù bāng。
hé sì zì。
jǐu gōng bèi。
yí lè xù。
jiàn chóng yá。
shè bì yǔ。
lìu yì zòu。
bā yīn jǔ。
zhāo dà xiào。
kàn bǐ zǔ。
niàn wǔ gōng。
shōu chún hù。
yú mù qīng miào。
yì yì xīu zhēng。
qí qí máo shì。
jué dé yǔn shēng。
huái xiǎng chéng wèi。
xián zài gōng。
wú sī bù ruò。
yǔn guān jué chóng。