寄自牧时客林王生别馆

(宋代)王称

芙蓉秋水漫鱼矶,白石苍苔静掩扉。南国怀人成久别,茂陵多病有谁依。

花飞别涧空流水,客去高斋对落晖。料得只应贤地主,相看未讶故人稀。

王称

眉州人,字季平。王赏子。累官承议郎知龙州。刻意史学,搜采北宋太祖至钦宗九朝事迹为《东都事略》,孝宗淳熙中洪迈修四朝国史时奏进,特授直秘阁。宁宗庆元间官至吏部郎中。又有《西夏事略》。

《寄自牧时客林王生别馆》拼音标注

jì zì mù shí kè lín wáng shēng bié guǎn
fú róng qīu shǔi màn yú jī,
bái shí cāng tái jìng yǎn fēi。
nán guó huái rén chéng jǐu bié,
mào líng duō bìng yǒu shúi yī。
huā fēi bié jiàn kōng líu shǔi,
kè qù gāo zhāi dùi luò hūi。
liào dé zhǐ yìng xián dì zhǔ,
xiāng kàn wèi yà gù rén xī。